“Mẹ tôi mất từ khi tôi lên 3. Năm tôi 5 tuổi ba tôi dẫn về nhà một người phụ nữ trẻ và một cậu con trai cũng bé tẹo, đen nhẻm, bảo tôi: “con chào anh của con đi!”. Từ ngày đó, họ sống trong nhà tôi. Lớn hơn chút nữa, tôi mới hiểu rằng cậu con trai đó là con riêng của ba tôi, hơn tôi 2 tuổi. Tôi vốn chẳng mặn mà gì với ba, lại có cảm giác mơ hồ là ba tôi không yêu mẹ, vì thế, càng lớn tôi càng sống thờ ơ với ba và mẹ kế. Chỉ có mỗi một người là tôi “chơi”, đó là anh cùng cha khác mẹ của tôi, vì nghĩ cậu ta cũng như tôi, chả có tội gì và không biết chuyện người lớn!
10 tuổi, tôi lớn ngồng ngồng, cao hơn anh tôi nửa cái đầu. Chúng tôi lúc nào cũng dính lấy nhau. Cha mẹ đi làm, chúng tôi ở nhà, hí hoáy lôi cả sách vở dạy về chuyện vợ chồng trẻ ra ngồi cùng nhau. Rồi có lần, chính tôi rủ anh tôi chơi trò chơi người lớn, thử cảm giác khi kích thích vào những nơi kín đáo cho nhau… Càng ngày chúng tôi càng gần nhau hơn. Năm tôi học lớp 10, anh được mẹ cho đi học đại học ở Anh. Tôi đã khóc như mưa khi anh tôi đi. Hàng ngày, chúng tôi dành trọn vẹn thời gian cho nhau để chat và internet phone. Anh kể với tôi về cô bạn gái đầu tiên của anh, cả những chuyện riêng tư nhất giữa anh và cô ấy. Tôi nghe hào hứng, tôi còn tưởng tượng ra cơ thể của anh tôi bây giờ trông thế nào so với thời chúng tôi còn đùa nhau theo kiểu tập làm người lớn…

Khi tôi vào ĐH, anh tôi về chơi. Trông anh bây giờ khác hẳn cậu bé ngày xưa, đẹp trai và mạnh mẽ. Vừa đi học về, thấy anh đứng đón trước cửa, tôi ùa vào lòng anh, ôm thật chặt, hôn má, hôn cổ, mặc cho cô người yêu của anh đứng như trời trồng bên cạnh. Một cảm xúc cực mạnh ùa đến, tôi có cảm giác anh là của tôi, từ xưa tới giờ. Và tôi mơ hồ nhận ra mình không muốn chia sẻ.
Anh lại đi. Tôi học những năm đầu ĐH và có người yêu. Anh ấy rất giống anh tôi, nhưng rõ ràng là không hiểu tôi. Tôi luôn vờ vịt là một con bé mong manh yếu đuối, mặc dù cuộc sống đã rèn cho tôi sự mạnh mẽ và quyết liệt. Không hiểu sao tôi lại thích tỏ ra như thế với người yêu, chắc là để thử một cảm giác được nâng niu, chăm chút mà lâu nay không có. Tôi kể cho anh tôi nghe, anh tôi cũng cười: Trông em mình thế thì khác lắm nhỉ?
Nhưng mọi thứ thay đổi hoàn toàn khi anh tôi về nước. Cảm giác bao lâu nay lại trở về, vẹn nguyên và cuốn hút đến đáng sợ. Chúng tôi đi chơi 4 người với nhau, nhưng 2 người còn lại dường như không ăn nhập gì vào câu chuyện của anh em tôi. Chúng tôi lúc nào cũng như hình với bóng. Đến mức bạn gái anh đã nhiều lần giận dỗi vì từ khi về nước, anh chỉ dành thời gian cho tôi mà quên cả cô ấy. Còn người yêu tôi thì sốc toàn tập, vì thấy tôi ở bên anh như một người khác, không mong manh, nhu mì, mà dữ dội và bốc lửa.

Mặc kệ, tôi chỉ thấy ở bên anh, cuộc sống của tôi thật tuyệt, không giả dối, không một chút gượng gạo. Và tôi biết anh cũng thế. Anh như thả lỏng hoàn toàn khi ở bên tôi. Rồi sinh nhật lần thứ 21 của tôi đến. Rượu, nến, hoa hồng… Chúng tôi lao vào những điệu nhảy. Tiệc tan, người yêu tôi đã về, anh đưa bạn gái của anh về, thay vì ở lại với cô ấy, thì anh quay lại tìm tôi. Ba mẹ thấy anh em tôi lâu ngày không gặp, quấn quýt nhau thì mừng ra mặt. Họ đi ngủ trước. Chỉ có chúng tôi dưới nhà. Tôi hơi chuếnh choáng.
Anh cùng tôi dọn dẹp và dìu tôi lên phòng. Cửa phòng khép lại, đúng như những ngày xưa, tôi và anh tắt đèn, chui vào chăn, chong một cái đèn pin lên để ngó chuyện người lớn. Anh đứng chết lặng, còn tôi thấy người ngây ngất khi tựa vào vai anh, ngửi cái mùi rất quen từ cơ thể anh… Không còn gì trong đầu tôi nữa, không cả ranh giới anh em, cả 2 đứa lao vào nhau, anh hôn tôi tới tấp, ngấu nghiến như đã khát quá lâu rồi. Chúng tôi quấn vào nhau… Chỉ khi 2 đứa sắp chạm đến điểm giới hạn, thì tôi chợt bừng tỉnh. Tôi gồng người giữ chặt anh lại. Anh cũng hoảng loạn khi nhận ra điều 2 đứa sắp làm là quá sức kinh khủng. Tôi ngồi dậy, òa khóc. Anh cũng khóc. Anh ôm chặt tôi.

Chúng tôi ngồi rất lâu trong bóng tối. Anh bảo: Anh nhận ra là anh yêu tôi từ cái lần tôi ôm chầm lấy anh khi anh về nước dạo trước. Sống xa tôi, anh có cảm giác như thiếu thốn, mất mát. Tôi im lặng, tôi cũng cảm nhận rõ như vậy. Rồi những ngày sau đó, anh và tôi lúc nào cũng gần nhau, tôi thèm một nụ hôn của anh, một cái ôm. Đã có lúc chúng tôi nằm bên nhau, nhưng chỉ cố gắng để có một cái ôm siết cho đỡ nhớ. Càng ngày chúng tôi càng cần nhau hơn, nhưng càng ngày tôi càng đau đớn nhận ra chúng tôi không thể yêu nhau như những người bình thường khác.
Chúng tôi cố xóa đi cảm giác tội lỗi bằng những khoảng thời gian dành cho người yêu của 2 đứa, nhưng càng cố càng cảm thấy nhớ nhau nhiều hơn. Thậm chí, khi tôi có quan hệ giới tính với người yêu tôi, thì nhắm mắt lại tôi cũng cảm thấy đó là anh. Mỗi lần như thế, tôi lại sợ hãi vã mồ hôi vì lo người yêu phát hiện ra. Có lần anh và tôi ở trong phòng, ba tôi đi xuống và đùa: sao anh em mày cứ dính lấy nhau thế? Lớn rồi thì phải đi mà lo cho người yêu đi chứ? Nếu ba mẹ tôi phát hiện ra tình cảm của 2 đứa, chắc họ sẽ sốc nặng và cấm chúng tôi gặp nhau. Tôi sợ điều đó, tôi sợ tất cả, nhưng tôi không thể thay đổi tình cảm của chúng tôi dành cho nhau…
Tôi phải làm sao bây giờ? Tôi mong được các bạn chia sẻ để sớm thoát khỏi cảm giác tội lỗi này…”
Một người giấu tên (svvn)


That la 1 cau chuyen tro chieu that, nhung hai ban cung ko the phu nhan dc 1 dieu la hai ban la anh em. Hay cung nhau vuot qua di nhe, to ko bik the nao nua, chi co the khuyen hai cau nen giu khoang cach de ko pham phai sai lam
cha`j oi
ß▓
Thật là buồn
that la kinh khung
Cac abn nen co vuot wa chuyen nay.Dung de moi chuyen tien trien hon nua
hay ghe ha
Chào bạn” câu chuyện của bạn sao khi đọc song thật là hay và cãm động .hay bạn hãi cố lên vượt qua và đến nhau thật là hạnh phúc nhe ! dường cháng nãng nhe hãy cùng nhau …………………………………………………………………………………………………………. đi hết con đường mà hay người đã chọn chúc hay bạn hạnh phúc voi nhau hết cuộc đời
wa’ kinh khung doi voi toi
Đọc bài viết của bạn mình cũng thấy sock đấy. Rất may là bạn và anh ấy vẫn còn biết điểm dừng. theo mình thì hai người nên tách nhau ra hoặc một trong hai người nên kết hôn đi thì may ra những lo toan cho cuộc sống ra đình riêng sẽ có thể giúp các bạn chôn chặt được thứ tình cảm đó. Chúc bạn tìm được cho mình câu trả lời đúng nhất.
cung may la hai ban con biet dung lai dung luc truoc bo vuc tham .neu ko thi tuong lai cua ca hai ban se chang con gi .co le thu tinh cam do chi la mot thu dam me the xac ma hai ban da vo tinh tao ra no tu khi con cua nhan thuc duoc dieu minh lam
that la kho tam do
tui dong y voi cac ban tren cung may la cac ban cung biet dung dung luc
su doi cho cheu, co le 2 nguoi han che gap mat nhau thi tot hon, vi gap nhau nhieu tinh cam lai fat sinh luc do kho lam chu dc lam.
quat pa` no’ dy so j` hok bjt iu nhau ma` . co’ gan tranh ne’ cang` dau them thoi cu’ lam nhug~ j` ban muon
ko tin dc la co chuyen nhu zay !!
cac ban cu lam nhung j ban muon sao cho cho ca 2 thoa man la dc,nhung nen dung cac bien fap k de tranh nha
]
sau 1 thoi gian da thoa man them khat ve nhau tu rat lau nhau thi cac ban ,se tu nhien nhin nhan lai ro rang hon
mình thấy đến với nhau đâucó sao!hok máu mủ mà.cứ làm theo trái tim minh đi.kìm nén ty.đau khổ lắm
yêu là ko bap giờ phải nói lời hối tiếc.tất cả những j thuộc về trái tim thì ko có đúng sai.ko bít phải khuyên chị thế nào nhưng tốt nhất bạn nên xa anh ấy đi vì đó là anh …
nếu cảm thấy ko thể kìm hãm đc thj` bạn hãy đến với anh ấy!!
tuy nhiên xa nhau vẫn tốt hơn